Gió heo may đã về trên những con phố thâm nâu rợp bóng cây của Hà Nội. Mùa thu thoảng hương cốm, nồng nàn hoa sữa và rực vàng sắc hoa cúc là mùa của những cảm xúc ngọt ngào, của những nhớ mong da diết.
Dẫu một ai không là thi sĩ…bắt gặp Hà Nội lúc vào thu cũng ko thể giấu được cảm xúc của mình..nhớ những giấc mơ bay…những cánh bồ công anh thả mình trong gió lộng!
Đâu đây vẫn thấp thoáng những gánh hoa rong trên phố cổ…những bông hồng tươi tắn …đượm mùi thơm….những cành ly vươn mình lên thể hiện một sức sống mãnh liệt!
Nhắm mắt lại…nghĩ về một tình yêu đang vào độ!nghĩ về một tương lai tươi đẹp nhưng sao quá xa vời…nghĩ về quá khứ…mỉm cười vì mình là người hạnh phúc!
Thấy đôi lứa đi bên nhau sao mà ghanh tị…..tôi cũng muốn cùng em đi giữa Hà Nội thân yêu….muốn cùng em ngắm Hà Nội vào thu mỗi buổi mai thức dậy….sao khó khăn….sao vô vọng
Em ơy!Hà Nội phố!
Khác
Tháng Tám 24th 2009 | Posted by admin
Khác
Tháng Bảy 22nd 2009 | Posted by admin
Có bao giờ bạn thả hồn mình lặng lẽ trong đêm…cảm nhận mùi hương hoa sữa đang tràn về khi mùa thu Hà Nội….những ánh đèn hắt hiu…những cơn gió nhẹ thổi vào người mát lạnh…Hà Nội – Tráng lệ và cổ kính ….trong lòng tôi !
Em ơi, Hà Nội phố
Ta còn em mùi hoàng lan
Ta còn em mùi hoa sữa
Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ
Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm
Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông
Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông
Mảnh trăng mồ côi mùa đông
Mùa đông năm ấy
Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ
Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân
Ta còn em một màu xanh thời gian
Một chiều phai tóc em bay
Chợt nhòa, chợt hiện
Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố
Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường
Ta còn em hàng phố cũ rêu phong
Và từng mái ngói xô nghiêng
Nao nao kỷ niệm
Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng
Chợt hoàng hôn về tự bao giờ

